in Giải trí

Các loại máy ảnh chuyên dụng để cho ra những bức ảnh đẹp

–           Không phải! – A Páo gạt nước mắt kể: – Đơn vị tuần tra của nó đánh nhau vớị bọn buôn thuốc phiện. Lũ người ác bắt trói nó đưa lên hang rồi chặt nó ra từng khúc thế này… cho đến lức chết thật.

Cao Phương rùng mình.

–           Tai sao những kẻ ác lai không bi trừng trị, hả bố? – Chị tỏ nỗi phẫn Chụp ảnh sự kiện  uất qua câu hỏi nóng bỏng.

–           Chúng đã bị bắt rồi! Chắc có đứa sẽ phải chết. Cô xem, năm naý tôi yếu sức lắm, nếu không bọn “xin đểu” kia sẽ không thoát được.

Đã từng là vợ lính, Cao Phương rất cảm thông với thân phận người lính. Nếu như nỗi vất vả và sự hy sinh của người lính ở nơi chiến trận đáng được ghi vào sổ vàng truyền thống chụp ảnh ăn hỏi  của mỗi gia đình, thì sự đổ máu của họ ngay trên mảnh đất chiến trường đã hóa thương trường này mới thật lớn lao, không lời lẽ nào có thể diễn tả hết được! Hòa bình cho từng người dân chứ không có hòa bình cho mỗi

người lính! Đó là câu nói của Trương Văn mà chị đã nhập tâm. Chị nhìn A Páo từ đầu tới chân như muốn xác minh điều gì. Con người đã từng cổ một thời oanh liệt là hiệp sĩ rừng xanh này hiên vẫn còn đang bôn ba với công việc của bản làng, âu cũng là điều đáng mừng. Là anh em kết nghĩa chụp ảnh đám cưới  với ông Giàng nhưng A Páo trông có phần già dặn hơn, vì vậy Cao Phương đã thuận mồm gọi ông già là “bố” xưng “con”, song về tình cảm chị vẫn giữ được sự thân mật và tự nhiên chẳng kém gì với ông Giàng.

Cả A Páo lẫn người anh kết nghĩa của ông chẳng ai được số phận ưu ái trọn vẹn. Sau lần uống rượu ăn thề và chặt ngón tay út, A Páo phẫn chí ném súng xuống suối, bỏ đi làm ăn ở một nơi thật xa, mãi ngót mười năm sau mới trở về bản. Ông lấy vợ rất muộn – đấy cũng là một chuyên lạ trong bản

–           nhưng trời vẫn có mắt ban phát cho ông hai đứa con trai.

Trong hai đứa con trai cùa ông thì A Hừ, người con đầu,’ lại có nhiều kỷ niệm gắn bó với Trương Văn. Thời niên thiếu A Hừ thường lên các bãi cỏ trên núi đánh cù

Post Comment