in Giải trí

Toàn bộ quang cảnh của một buổi chụp ảnh kỷ yếu tại công viên yên sở

Bảo: xéo ngay!”. Bà y tá sợ rúm người lại nói nhỏ vào tai Cao Phương:

–           Cô ơi, biết vậy thôi nhé: mấy thằng ấy cà lơ, cà lấc lắm. Không hiểu sao ông bác sĩ lại đàn đúm với chúng nó.

–           Bà ơi, bà nói chuyện khác đi! – Cao Phương cũng Chụp ảnh sự kiện  đã cảm thấy có điều gì đó khồng bình thường trong câu chuyện của bà y tá, thâm tâm chị khồng muốn nghe nữa, chị muốn lái câu chuyện: – Bác làm việc ở đây lâu chưa?

Bác sĩ Đức Trung xuất hiện. Bà y tá len Iét lùi ra cửa, sau một chụp ảnh ăn hỏi  cái đưa mắt kín đáo của anh. Đức Trung ngồi luôn xuống giường của Cao Phương, cầm một tay chị lên, bắt mạch và nói:

–           Em phải chú ý giữ sức khỏe, phải nghĩ đến con, đến… chồng. Đó mới là điều quan trọng. Còn chuyện ở công viên, em đừng bận tâm làm gì, cho gầy người. Anh đã biết chúng nó là ai rồi. Anh sẽ cho chúng nó một bài học… Cái bọn thằng Kích Xồm…

Thật khó có thể phân biệt được đâu là lời dặn dò của bác sĩ, đâu là sự tán dương của một gã si tình. Anh ta vẫn khỏng chịu buông tha bàn tay của chị, không hiểu vì quên hay vì cố ý, song chị lại

ngần ngại không dám giày ra. Chị sợ làm anh chụp ảnh đám cưới  ta phật lòng hay sợ người đời bắt quả tang? Có lẽ là cả hai.

–           Mẹ con em muốn xuất viện….

Cân nhắc mãi, cuối cùng Cao Phương mới nói được câu ấy.

–           Hôm nào ra viện là tùy em…

–           Ngay chiều nay.

–           Sớm thế ư? – Đức Trung ngạc nhiên.

–           Con em đỡ rồi. Em cảm ơn anh nhiều.

Đức Trung bỗng bật cười: “ơn với chả cảm!” Rồi, để tỏ ra mình là một bác sĩ thực thụ, một người lớn tuổi hơn, anh vòng tay phải qua vai Cao Phương, 4diẽ kéo chị

Post Comment